Saigon – Nghề gánh nước mướn

Đánh giá bài viết này

60 năm trước, Sài Gòn vẫn chưa hoàn thiện hệ thống nước máy tới tận từng nhà. Đồng hồ nước vào thời điểm đó là một thứ xa xỉ. Nó chỉ có trong các trại quân đội, bệnh viện, công sở, trường học. Gánh nước mướn chẳng phải là nghề cao sang và không ai nghĩ làm nghề này để mong giàu có, mà chỉ mong có đủ hai bữa cơm cho qua ngày. Người dân muốn xài nước phải ra các phông-tên nước lắp ở những nơi công cộng. Ban đầu còn ít nhà nên cũng tiện cho những ai ở gần phông-tên dưới 100m. Song lâu dần, số người quần tụ đông đúc hơn, khoảng cách đã tăng lên và việc thiếu nước sinh hoạt đã thành vấn đề nghiêm trọng. Vậy là nảy sinh việc những nhà có tiền mướn người gánh nước về cho mình, nghề gánh nước mướn bỗng dưng có một chỗ đứng trong xã hội.

Nguồn: internet


Để làm được nghề này, người gánh nước phải có sức khỏe, Họ tự sắm một đôi thùng thiếc ( lấy từ những thùng đựng dầu hoả ). Dùng hai khúc cây tròn hoặc vuông đóng thành một thanh tựa, nối hai vách thùng với nhau. Hai thanh sắt dài khoảng 1m2 , uốn cong lại thành hình chữ V, có hai móc ở đầu và một cái đòn gánh. Người gánh nước mướn đa phần thời đó là người lao động nghèo không có xe đạp để chở, nên chỉ biết dùng sức người như là một phương tiện chính để mưu sinh. Có khi khoảng cách gánh nước đi dài hơn 300m hoặc những nhà ở trong hẻm thì còn xa hơn nữa. Mỗi khi có ai gọi, người gánh nước sẽ xách đôi thùng lại phông – tên để hứng nước rồi gánh lại nhà người đó. Cứ đến Tết, nghề gánh nước mướn được trọng vọng hơn bao giờ hết, vì đó là dịp người ta xài nhiều gấp đôi, gấp ba những ngày thường. Ngoài ra, vì người dân Sài Gòn có tâm lý muốn đầu năm mới được no đủ để cả năm may mắn tốt lành nên cứ vào chiều ba mươi Tết, chủ nhà lại đặt hàng người gánh nước mướn để các lu chứa nước được đầy ăm ắp. Đặc biệt, trước giờ giao thừa, những người gánh nước mướn còn hào phóng gánh tặng cho chủ nhà vài đôi nước coi như một lời cầu chúc tốt lành cho năm mới. Đáp lại, chủ nhà cũng vui vẻ trao những bao lì xì dzui dzẻ cho những người gánh nước tận tụy cả năm này. Tới năm 1970, khi Công ty thủy cục Sài Gòn hoàn tất việc lắp đồng hồ nước vào từng nhà dân thì nghề gánh nước mướn cũng biến mất. Dân Saigon không còn nghe tiếng hát tiếng hò của mấy “Ca sĩ” phòng trà “Phông Tên” dưới ánh đèn đường mù mờ của hè phố thuở xưa nữa !
Hơp Phố

Nguồn: internet

 

 

Sài Gòn xưa!.

Bình luận