Thói quen [truyện ngắn]

Đánh giá bài viết này
ảnh minh họa (nguồn internet)
Thưa hiệu trưởng, tôi giao trả cậu học sinh này cho Thầy. Học sinh này tôi này tôi dạy không được. Thầy giáo chủ nhiệm nói xong đẩy học sinh Vương đến trước mặt Thầy hiệu trưởng rồi quay đi.
Vương là một học sinh phổ thông cơ sở, học tập kém mà lại có nhiều tật xấu. Điều làm cho Thầy cô nhất là Vương hay lấy cắp đồ dùng của các bạn trong lớp.
Từ lúc còn đi nhà trẻ, thừa lúc các cô giáo không để ý, Vương thường lấy cắp đồ chơi để vào túi quần của mình rồi mang về nhà. Đến khi lên tiểu học lại hay lấy

cấp bút chì và tẩy của các bạn học. các thầy cô đã nhiều lần phê bình, giáo dục Vương nhưng em vẫn không chịu sửa cữa. ở nhà, em cũng bị bố đánh nhiều lần. Có một thời gian vì sợ con mình lại lấy cấp đồ dùng của bạn đọc nên bố mẹ em đã thỏa mãn mọi yêu cầu của em, Vương thích thứ gì là mua cho thứ ấy. Nhưng sự ưu ái của gia đình cũng không làm cho em thay đổi được thói hư tật xấu đó.

          Khi lên phổ thông cơ sở thói quen lấy cắp đồ dùng của các bạn vẫn không thay đổi. Vừa vào học được một tuần em đã lấy cắp bút máy cuả một số bạn trong lớp, sau đó là lấy sách giáo khoa của một em ngồi cùng bàn, Các bạn trong lớp bảo em là người bẩn thỉu, có em gọi Vương là thằng ăn cắp. Sau những sự việc này các Cô giáo đã phản ánh với nhà trường, nhưng ai cũng cho tật xấu của Vương là không chữa được. Một ngày, các em họ sinh nộp tiền bảo hiểm, Vương lại lấy 25.000 của một em ngồi cùng bạn. Khi thầy chủ nhiệm biết chuyện đã gọi em lên văn phòng bắt làm bản kiểm điểm, hứa sửa chữa thói hư tật xấu của mình. Khi thầy chủ nhiệm có việc phải đi ra ngoài lúc trở lại thì không thấy điện thoại cầm tay của mình để đâu. Hỏi Vương có thấy không thì em nói là không nhìn thấy. Thầy chủ nhiệm liền mượn điện thoại của một thầy giáo khác gọi vào máy mình thì nghe tiếng chuông reo lên trong túi quần của Vương. Thầy chủ nhiệm nói vương là một học sinh không thể giáo dục được nên đã đưa em trả về cho thầy hiệu trưởng.
Thầy hiệu trưởng nhìn Vương rồi nói:
–  Em ngồi xuống đi!
Em vương cười cười và ngồi xuống ghế. Thầy hiệu trưởng đóng cửa lại, sau đó kéo ngăn bàn lấy ra một bao thuốc, rồi đưa cho Vương:
– Em hút một điều đi
Em Vương ngẫn người nhìn thầy hiệu trưởng tỏ vẻ không hiểu
– Hút một điều đi, không sao đâu, chỉ có tôi và em – Thầy hiệu trưởng rút một điếu đưa cho Vương và còn đánh lửa châm cho em.
Em Vương  chần chừ một lúc rồi hút một hơi và ho lên máy tiếng. Thậy không dễ để hút hết điếu thuốc. Thầy hiệu trưởng lại rút điếu thứ 2 đưa cho Vương. Em Vương nhìn thầy hiệu trưởng nói:
– Thầy tha cho em đi
Thầy hiệu trưởng cười và nói: Tôi trước đây mỗi ngày hút hết 2 bao đấy.
Sau đó thầy bảo Vương: “ Chúng ta ra ngoài sân dạo một tý đi.
Ngoài sân hoa tươi đang nở rực rỡ.
Thầy hiệu trưởng nói:
–  Em Vương, tật của em chỉ là một thói quen, một thói quen đặc biệt
Vương ngừng bước, không nói gì mặt có vẽ lo sợ.
Thầy hiệu trưởng nói tiếp:
– Trước đây thầy hút mỗi ngày hết hai bao thuốc mà vẫn không đủ. Không có thuốc thầy cảm thấy như thiếu gì đó, ăn cũng không ngon mà làm việc cũng không hiệu quả. Nhiều người khuyên thầy bỏ thuốc nhưng thầy không làm được. Một lần khám sức khoe, bác sĩ phát hiện ra thầy bị viêm phổi nghiêm trọng, bảo thầy phải bỏ thuốc, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sinh mệnh. Sinh mệt là rất quan trọng, bởi vì trong cuộc sống còn nhiều việc cần phải làm, thế là từ đó thầy bỏ thuốc
          Thầy hiệu trưởng ngừng một lát rồi nói: “ Em Vương, em hay lấy đồ dùng của người khác cũng chỉ là một thói quen, thầy không trách em. Sau này lớn lên em sẽ biết là có nhiều việc không thể thuận theo ý của mình. Thói quen lấy đồ dùng của người khác là thói quen không tốt, giống như thói quen hút thuốc của thầy, đó là một thói quen nguy hiểm”.
           Vương ngơ ngác và đứng yên nhìn thầy hiệu trưởng.
          Thầy hiệu trưởng lại cười nói: “ Vương! Em là một học sinh ngon, em về lớp đi”
Em Vương chần chừ một lát rồi mới ấp úng nói: “Thầy hiệu trưởng, em sai rồi”.
Thầy hiệu trưởng nói: “Con trai, con về lớp đi, con là một đứa con ngon!”. Vương đứng ngay người một lúc rồi quay đi, thầy hiệu trưởng chợt thấy những giọt nước măt lấp lánh từ mắt em.
Sự việc làm mọi người kinh ngạc là từ ấy em Vương không lấy đồ dùng các bạn nữa.
– Nguyễn Thiêm-

 

Bình luận