Nỗi nhớ không tên!

Đánh giá bài viết này
Những ngày nhạt nắng, em nhớ anh!!!!!!
Có những thứ cảm xúc đôi khi chỉ là nỗi nhớ đơn thuần, chợt đến rồi lặng yên, nhẹ nhàng như cơn gió đầu Thu tháng 8. Man mát, bình dị nhưng rất đỗi thân quen, nó đem đến cho em một chút xuyến xao, một chút bâng khuâng, và cả một trời thương nhớ.
Không lí do, không điểm xuất phát và cũng không thấy điểm dừng, đơn giản chỉ là nhớ, một nỗi nhớ nhẹ nhàng, bình dị, bất chợt đến cùng nụ cười trên môi nhưng đủ khiến lòng em rộn rã. Trời chớm sang thu mùa của những cảm xúc không tên, là quỹ đạo quay trở về của vô vàn kỉ niệm, là chuỗi ngày để cho em có quyền tự cho mình được mơ mộng một chút, được sống chậm lại một chút, được nghỉ chân để tìm về những góc bình yên trong trái tim và tâm hồn mình. Với em tình yêu đơn giản lắm, hạnh phúc đôi khi chỉ dừng lại là những dòng tin nhắn quan tâm nho nhỏ, là những sự đồng tình, cảm thông, là những lúc giận hờn vu vơ nhưng dễ mến, là những cái xiết tay nhau thật chặt, là khi cùng nhau bước thật chậm trên con đường đầy nắng, hít căng lồng ngực bầu không khí trong lành mang hương vị đồng quê và… là những lúc chia sẻ với nhau cả những điều thật giản dị.
Vậy đó tình yêu của em dành cho anh cũng mộc mạc và dịu nhẹ như những cơn gió mùa Thu, là sự chân thành và sâu lặng từ trái tim em.
— Hoa Nắng —

Bình luận